Bạch Hoài An nhìn Hoắc Tùng Quân không chớp mắt, ngây ngốc nhìn sự tán thưởng và tự hào không chút che giấu trên gương mặt ấy.
Giọng nói của Hoắc Tùng Quân dịu dàng đến khó tin: "Bạch Hoài An, hình như em không biết rằng bản thân em xuất sắc biết nhường nào"
Trong thời gian cô bị mù, bố cô thì mất, mẹ cô lại bệnh nặng, cả thế giới của cô chìm trong bóng tối. Bản thân anh là chồng của cô, nhưng lại không quan tâm cô, yêu thương cô, mẹ của anh cũng luôn gây khó dễ cho cô, ức hiếp cô.
Rõ ràng khi ấy toàn thân Bạch Hoài An đều đang rơi xuống vực thẳm, vậy mà cô vẫn luôn lạc quan đối diện với cuộc sống, vẫn luôn quan tâm anh, dành cho anh toàn bộ tình yêu thương và sự ấm áp mà cô có.
Trong khoảng thời gian mù loà, cô học rất nhiều những kiến thức khác, sự độc lập, kiên cường của cô khiến người khác không khỏi thán phục.
Sau khi lấy lại được thị lực, cô vẫn luôn nỗ lực tiến lên, thực hiện lý tưởng của mình, kiên định vững bước, toàn thân cô luôn tỏa ra một thứ hào quang tích cực, khiến người khác không thể rời mắt.
Cũng chính vào lúc này, Hoắc Tùng Quân mới nhận ra rằng Bạch Hoài An không phải là một người yếu đuối, nhu nhược, không biết tự chăm sóc bản thân, mặc cho bất kỳ ai bắt nạt cũng được. Cô ấy thông minh, xinh đẹp, bao dung và độ lượng, đôi lúc lại hiền lành dễ thương, không bao giờ giấu diếm cảm xúc của mình.
Mọi khía cạnh trên con người cô
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-mu-ly-hon-anh-khong-dong-y/1243861/chuong-123.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.