“Không phải anh nói những trang phục này đều do anh thiết kế sao? Nào, nói thử xem, hoa văn này có ý gì?”
Bạch Hoài An cười vô cùng dịu dàng và ngọt ngào, cả khuôn mặt trắng nõn như ngọc dưới máy quay, đặc biệt xinh đẹp.
Nhưng rõ ràng xinh đẹp như vậy, Trần Duy Khánh lại nhìn đến nỗi cả người ớn lạnh.
“Cái này... tôi không nhớ rõ, nhiều hoa văn như vậy, sao tôi có thể nhớ rõ hết được chứ? Tôi.” Trần Duy Khánh lắp ba lắp bắp, có chút không biết phải làm thế nào.
Bạch Hoài An cười: “Đừng căng thẳng, nhiều hoa văn như vậy, không nhớ được cũng là bình thường thôi.”
Trần Duy Khánh còn chưa kịp thở phào, đã thấy bah kéo một người mẫu khác, chỉ vào một hoa văn khác ở chỗ dính vào với nhau hỏi: “Cái này thì sao?”
“Còn có cái này”
“Cái này”
Cô nói xong, dịu dàng nhìn về phía Trần Duy Khánh: “Những hoa văn này, anh có thể nói ra ý nghĩ của bọn nó không? Lần lượt là hoa văn của dân tộc nào?”
Mồ hôi trên mặt Trần Duy Khánh càng ngày càng nhiều, từng hạt một rơi xuống.
Sắc mặt tái nhợt, miệng mở ra khép lại, giọng nói lắp ba lắp bắp, nhưng không nói ra được một từ nào.
Đứng trên sân khấu, giống như bị động kinh vậy, không ngừng run rẩy.
Đôi mắt hoa đào của Bạch Hoài An cong lên, ngạc nhiên lại giả vờ che miệng mình: “Không phải chứ, không phải chứ? Không phải anh nói những trang phục này đều do anh thiết kế, đích thân chạy đến khắp các dân tộc, vất vả tạo ra tác
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-mu-ly-hon-anh-khong-dong-y/1243857/chuong-119.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.