Trần Duy Khánh hoàng rồi, sắc mặt tái nhợt, lưng ướt đẫm mồ hôi, một người đàn ông đứng trên sân khấu, cơ thể run như cầy sấy.
Anh ta không thể không hiểu lời Ngô Giai Như nói được, bây giờ đã có rất nhiều người bắt đầu nghi ngờ anh ta rồi, nhưng anh ta không thể nhận được. Nếu như thật sự nhận rồi, ở trong cuộc thi lớn thế này mà đạo nhái, e rằng cả đời này đều khó có thể trở mình được.
Nghĩ như vậy, Trần Duy Khánh nắm chặt tay, đột nhiên bước lên phía trước, chất vấn Ngô Giai Như: “Cô Ngô, cô quả thật có danh tiếng rất lớn trong giới, nhưng nhà thiết kế nhỏ như chúng tôi không thể so được với cô, nhưng cho dù danh tiếng của cô có lớn thế nào, cũng không thể vụ oan giá họa được chứ? Dội gáo nước bẩn lên người tôi”
Bạch Hoài An nhìn anh ta cuối cùng không chịu nổi nữa, nhướng mày, đứng một bên nghe xem anh ta giải thích thế nào.
Ngô Giai Như thấy anh ta nói như vậy, cười với anh ta: “Vừa rồi hình như tôi không nói gì anh cả mà, rõ ràng tôi đang khen anh mà”
“Khen tôi? Ha ha.”
Trần Duy Khánh cười nhạo hai tiếng: “Tôi không phải là đồ ngốc, sao có thể không hiểu cô đang nói gì chứ? Cô không phải đang nói tôi ăn cắp ý tưởng sao? Nếu như cô đã nói tôi ăn cắp ý tưởng thì mời cô lấy chứng cứ ra đây”
Lời này vừa nói ra, ánh mắt các giám khảo và người xem đều tập trung trên người Ngô Giai Như.
Quả thật, loại chuyện ăn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-mu-ly-hon-anh-khong-dong-y/1243856/chuong-118.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.