Bạch Hoài An vừa từ bên trong đi ra cùng Trần Thanh Minh, đã nhìn thấy ba người An Bích Hà đứng chặn trước ở đó.
"Bạch Hoài An, không ngờ may mắn của cô lại tốt như vậy, thế nhưng lại có thể được thông qua"
Bạch Hoài An nghe thấy giọng nói kỳ lạ của cô ta không khỏi cười, đôi mắt màu đào quyến rũ lấp lánh: "Làm cho cô An phải thất vọng rồi, thật sự ngại quá."
An Bích Hà cảm thấy không biết tại sao bản thân mình có thể dễ dàng bị Bạch Hoài An khơi mào lửa giận trong lòng, hơn nữa gần đây cô ta cũng cảm giác được tính tình của mình càng ngày càng nóng giận, thường xuyên mất khống chế.
"Cô cũng đừng vội đắc ý, lần này là do may mắn, không có nghĩa lần sau cũng được may mắn như vậy."
“Những lời này tôi cũng muốn tặng cho công . Truyện Sắc
Bạch Hoài An đôi mắt thâm thúy, giọng điệu cực kỳ lạnh lùng: “Lúc trước là do cố may mắn, hại chết nhiều người như vậy còn có thể may mắn thoát được một kiếp, nhưng nhất định sẽ không có lần sau đầu"
An Bích Hà không khỏi run lên một chút, sắc mặt tái nhợt, cảm giác lạnh thấu xương.
Nhưng mu bàn tay của cô ta lại vô cùng nóng, giống như khi bị máu tươi bắn lên, nóng đến nỗi khiến mu bàn tay nhâm nhẩm đau.
Nhìn thấy Ngô Giai Như, Ngô Vân và Trần Thanh Minh đều ngạc nhiên nhìn mình, trong ánh mắt còn mang theo tìm tòi nghiên cứu, trong lòng An Bích Hà dâng lên, vẻ mặt tràn ngập giận dữ hét lên với
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-mu-ly-hon-anh-khong-dong-y/1243847/chuong-109.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.