Ngày diễn ra trận đấu rất nhanh đã đến.
Mặc dù Grace có hạn ngạch giới hạn cho nhiều thương hiệu, công ty và studio trong nước, nhưng khi cuộc thi diễn ra, chỉ riêng thành phố An Lạc đã có rất nhiều nhà thiết kế tham gia.
Khi Trần Thanh Minh đưa Bạch Hoài An đến địa điểm để tham gia cuộc thi, nhìn thấy tình cảnh tấp nập người ra kẻ vào trước mặt không tránh khỏi có chút sững người.
"Dường như tôi đã quên mất, tuy chỉ tiêu có hạn, nhưng ở thành phố An Lạc có rất nhiều công ty, đương nhiên số người tham gia dự thi cũng không ít."
Trần Thanh Minh không khỏi thở dài một tiếng, quay đầu nhìn về phía Bạch Hoài An: "Cô cũng không cần phải cảm thấy lo lắng"
Bạch Hoài An nghe anh ta hỏi mình, cúi đầu khẽ vuốt chiếc đồng hồ trên cổ tay, nhàn nhạt cười: "Không lo lắng."
Hai ngày nay có thực sự rất lo lắng, đây là lần đầu tiên cô đối mặt với An Bích Hà một cách quang minh chính đại như vậy, cũng là lần đầu tiên cô tham gia một cuộc thi quy mô lớn như vậy trong bốn năm.
Vì vậy, cô đã ngày đêm chuẩn bị, mất ăn mất ngủ, nếu không có sự xuất hiện của Hoắc Tùng Quân, chỉ sợ trước khi trận đấu còn chưa diễn ra, cơ thể của cô sẽ không chịu đựng được.
Trong hai ngày qua, cô nghe theo lời đề nghị của Hoắc Tùng Quân mà thả lỏng tâm trí, ngược lại có thể khiến trạng thái tinh thần vô cùng tốt.
Trần Thanh Minh không khỏi tán thưởng liếc có một cái: "Không tồi, có
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-mu-ly-hon-anh-khong-dong-y/1243846/chuong-108.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.