Chung Khánh Ngọc cố gắng giữ giọng bình tĩnh, buộc phải chuyển chủ đề: “Bỏ đi, không nói chuyện xui xẻo nữa. Bích Hà, tớ mới phát hiện có một nhà hàng, món súp ở đó rất bổ dưỡng, đặc biệt rất ngon. Cậu có muốn đi ăn một bữa không? Chúng ta lâu rồi không gặp”.
An Bích Hà nghĩ đến tình cảnh hiện giờ của chính mình, thở dài: “Thôi bỏ đi, vì tránh những người tin vào đoạn ghi âm đó sẽ trả thù, mấy ngày này tớ không thể ra ngoài”
Ánh mắt của Chung Khánh Ngọc có chút tiếc nuối, lập tức lấy lại tinh thần: “Cậu muốn ăn gì? Tớ có thể đóng gói mang qua cho cậu”
“Cũng được, buổi trưa hôm nay tớ chỉ ăn hoa quả, đúng lúc đang đói bụng.” Chung Khánh Ngọc nghe xong câu này, ánh mắt giật giật: “Được, tớ sẽ qua ngay”.
Không đến mười phút, Chung Khánh Ngọc đã tới, túi lớn túi nhỏ xách theo rất nhiều đồ ăn, vui vẻ nhìn An Bích Hà: “Bích Hà, hôm nay nhà hàng đó có về rất nhiều tôm tươi, nghĩ cậu thích ăn nên có bao nhiều món tớ đều mua đến đây.”
Từng hộp đồ ăn trên bàn lần lượt được mở ra, mùi thơm xộc lên mũi.
An Bích Hà quả thật rất đói bụng, cùng Chung Khách Ngọc nói chuyện phiếm, rất nhanh đã ăn hết chỗ đồ ăn mang đến.
Cô ta nhìn thức ăn còn sót lại trên bàn, có phần sửng sốt, lập tức ngượng ngùng nói với Chung Khánh Ngọc: “Khánh Ngọc, nhà hàng này đồ ăn quả thực rất ngon, tớ ăn hết sạch rồi”
Chung Khánh Ngọc cúi đầu, giả bộ đang thu dọn, đáy mắt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-mu-ly-hon-anh-khong-dong-y/1243842/chuong-104.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.