Cái tát này bố cô ta dùng lực rất mạnh, An Bích Hà cảm giác hai má tê liệt, đau đớn vô cùng. “Bố” Cô ta ôm mặt, hoài nghi nhìn bố, vừa nói, khóe miệng vừa đau, cô ta hít một hơi.
“Không phải chỉ là một bản ghi âm sao? Chẳng có gia đình nào sánh được với nhà họ An chúng ta, căn bản không cần phải lo lắng. Bố sợ hãi cái gì?”
Bản ghi âm vừa mới được tung ra, bố cô ta liền nổi giận đùng đùng về nhà cho cô ta một cái tát. An Bích Hà nghĩ ngay đến bố cô ta vì chuyện này mà tức giận.
Nhưng không ngờ ông ta nghe xong lời này, có phần kinh ngạc, nghi hoặc hỏi: “Ghi âm nào?”
An Bích Hà trong lòng chột dạ. Ông ta không biết chuyện bản ghi âm kia, vậy vì sao lại tức giận, còn đánh cô một tát?
“Không... không có gì? An Bích Hà vội vàng giấu giếm. Nhưng vẻ mặt không tự nhiên của cô ta làm sao có thể qua mắt được bố. Ông ta nhìn An Bích Hà với ánh mắt đe dọa: “Con tốt nhất nói rõ cho bố biết, rốt cuộc là ghi âm gì?” An Bích Hà không còn cách nào khác, phải rút di động ra, đem đoạn ghi âm của Lâm Kỳ mở lên. Bố cô ta nghe xong, sắc mặt lại càng tối: “Bản ghi âm này là do ai để lộ?” An Bích Hà cúi đầu, lẩm bẩm: “Là, là Hoắc Tùng Quân”
Lâm Kỳ trước đó bị Hoắc Tùng Quân khống chế, có thể buộc anh ta nói ra những chuyện này còn có thể là ai được, chỉ có Hoắc Tùng Quân.
Ông
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-mu-ly-hon-anh-khong-dong-y/1243841/chuong-103.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.