Hoắc Tùng Quân đột nhiên nghe thấy một giọng nữ chói tai gọi tên mình, quay đầu lại trừng một cái, đối diện với ánh mắt kinh ngạc của Phương Ly.
“Có chuyện gì?”
Phương Ly bị anh nhìn như vậy, trong lòng lộp bộp, vội vàng lắc đầu: “Không, không có gì, không có gì cả” Hoắc Tùng Quân lạnh lùng liếc cô ta một cái: “Cô không có chuyện gì, tôi ngược lại lại có chuyện muốn hỏi cô”
“Chuyện, chuyện gì?" Phương Ly đối diện với ánh mắt lạnh lùng của anh, không nhịn được lùi về sau mấy bước.
Hoắc Tùng Quân vuốt ve mái tóc dài của Bạch Hoài An, âm u nói: “Vừa rồi, nếu như không phải tôi ngăn cản động tác của cô, cô muốn làm gì Hoài An?”
Trái tim Phương Ly run lên, ngón tay khẽ run: “Tôi...”
“Vừa rồi cố định đánh cô ấy sao?”
“Là cô ta đánh tối trước.”
Vẻ mặt Phương Ly oan ức, chỉ vào dấu tay trên mặt mình: “Anh xem, mọi người đều nhìn đi, dấu ấn này, là Bạch Hoài An đánh đấy. Từ nhỏ đến lớn, bố mẹ tôi cũng không đánh tôi, Bạch Hoài An dựa vào cái gì mà đánh tôi? Cô ta đánh tôi, sao tôi không thể đánh lại cô ta chứ?”
Trần Thanh Minh nhìn mặt cô ta, quả thật bên trên có dấu hồng, đã nhạt rồi, nhưng vẫn rất rõ ràng. Anh ta hỏi Bạch Hoài An: "Cô thật sự đánh cô ta sao?”
Bạch Hoài An không hề nói dối, rất thành thực gật đầu: “Đúng vậy tôi đánh cô ta
Trong lòng Phương Ly có chút đắc ý, cho dù cô không phủ nhận, nhưng trên mặt Phương Ly càng oan ức
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-mu-ly-hon-anh-khong-dong-y/1243836/chuong-98.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.