Phương Ly ngẩn ra, không hiểu tại sao Trần Thanh Minh lại hỏi chuyện này, nhưng vẫn thành thực gật đầu: “Đúng vậy, khi đó bọn họ đính hôn, trận thế rất lớn, hầu như người nào ở thành phố An Lạc cũng đều biết. Có điều nghe nói đoán thời gian trước bọn họ đã hủy hôn ước rồi.”
Khóe miệng Bạch Hoài An nhếch lên: “Vậy cô có biết chồng chưa cưới của An Bích Hà là ai không?”
Phương Ly cho cô một ánh mắt “phí lời”: “Tất nhiên biết rồi, Hoắc Tùng Quân, Tổng giám đốc của Hoắc Kỳ. Cô từ trên núi xuống sao, đến anh ta cũng không biết?”
Thấy vẻ mặt ưu việt của Phương Ly.
Bạch Hoài An cười: “Vậy thật sự trùng hợp rồi, Tổng giám đốc Hoắc Kỳ Hoắc Tùng Quân trong miệng của cô, lại chính là chồng cũ của tôi. Cô cảm thấy tôi và An Bích Hà có loại quan hệ này, có thể hòa bình ngồi một chỗ uống cà phê không?”
Vẻ mặt Phương Ly ngạc nhiên, há hốc miệng, một lúc lâu sau cũng không nói lên lời, sau khi phản ứng lại, cười nhạo: “Cô, cô điên rồi sao? Bạch Hoài An, vậy mà lại nói lời nói dối như vậy. Cô dùng cái gì để lừa tôi mà không được, vậy mà lại nói Hoắc Tùng Quân là chồng cũ của cô.”.
Trần Thanh Minh nhìn thấy dáng vẻ này của cô ta thì lắc đầu: “Phương Ly, vậy cô biết tại sao hôm nay ở trong điện thoại Tổng giám đốc Lưu lại nói năng cung kính với Bạch Hoài An như vậy không?”
“Tại sao?” Phương Ly vô thức hỏi, sau đó sắc mặt cứng đờ, thật sự cảm thấy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-mu-ly-hon-anh-khong-dong-y/1243835/chuong-97.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.