Xung quanh có nhiều đồng nghiệp như vậy, nhìn dáng vẻ điên cuồng của Trương Tĩnh Như, bị ông chủ phân phó một cái, trực tiếp lao qua, ẩn cô ta xuống đất.
Trương Tĩnh Như không thể động đậy, bị đè trên mặt đất, đè rất chặt, phải mất một lúc lâu mới bình tĩnh lại.
Sắc mặt Trần Thanh Minh tràn đầy tức giận, bảo vệ Bạch Hoài An sau lưng mình, trực tiếp phân phó: “Báo cảnh sát, lập tức báo cảnh sát. công ty chúng ta vậy mà lại có loại người này, không thể che giấu được. cô ta vậy mà lại làm ra loại chuyện này, hại bao nhiêu cô gái như vậy, nhất định phải chịu sự trừng phạt của pháp luật”
Trương Tĩnh Như nghe thấy vậy, gương mặt hoảng loạn, không thể, cô ta không thể ngồi tù được.
Sắc mặt Trần Thanh Minh xanh đen, mặc dù tính tình của anh ta rất tốt, nhưng Trương Tĩnh Như biết anh ta thật ra rất công chính, trong mắt không thể chứa nổi một hạt cát, nói một không nói hai, ở đây không đi được.
Trương Tĩnh Như nhìn Bạch Hoài An, nảy ra sáng kiến.
Khuôn mặt cô ta tái nhợt, mắt đỏ bừng, khóc lóc thảm thiết, nghẹn ngào nói với Bạch Hoài An: “Hoài An, tôi sai rồi, tôi thật sự sai rồi, tôi, là tôi ham mê tiền tài. Gần đây tôi cần phải mua nhà, khoản trả góp còn thiếu một chút nữa, chỉ cần lấy được hoa hồng, tôi có thể tiến gần đến tiền trả góp rồi.”
Trương Tĩnh Như nói, bắt đầu đánh bài đồng cảm: “Tôi là người nơi khác đến, ở trong nhà trọng nam khinh nữ, tôi không dễ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-mu-ly-hon-anh-khong-dong-y/1243833/chuong-95.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.