Tất nhiên Trần Thanh Minh sẽ không tin những lời ngụy biện của Trương Tĩnh Như nói Bạch Hoài An câu dẫn Tổng giám đốc Lưu.
Trương Tĩnh Như không biết bối cảnh của Bạch Hoài An, nhưng anh ta biết. Sơn hào hải vị như Hoắc Tùng Quân đặt trước mặt mà không ăn, lại đi ăn loại tôm cá thối như Tổng giám đốc Lưu sao?
Bạch Hoài An cũng không phải là ngốc.
Trần Thanh Minh lạnh mặt, gương mặt đẹp trai toàn là uy nghiêm, mang theo không vui: “Loại chuyện này có gì phải tranh cãi chứ? Tổi qua trong phòng bao cũng không phải chỉ có một mình Bạch Hoài An, không phải vẫn còn một đường sự nữa sao?”
Lời này vừa nói ra, người có mặt đều sững sờ.
Đúng rồi, còn có Tổng giám đốc Lưu, ngoại trừ Bạch Hoài An, trong phòng bao còn có Tổng giám đốc Lưu.
Chỉ cần nghe Tổng giám đốc Lưu nói không phải là xong rồi sao.
Đôi mắt Trương Tĩnh Như hơi hoảng, có điều lập tức trở lên trấn tĩnh.
Chắc Tổng giám đốc Lưu sẽ không phơi bày khuyết điểm của mình ra trước mặt người khác đâu, dù sao ai sẽ thừa nhận mình hèn hạ thô tục như vậy chứ, nhất định sẽ không có chuyện gì cả.
Bạch Hoài An nhìn Trương Tĩnh Như, khóe miệng nhếch lên nụ cười: “Tôi không sao, chỉ là bởi vì tôi không có số điện thoại của Tổng giám đốc Lưu, cho nên vẫn luôn không có cách nào xác minh được cho mọi người thấy. Lại sợ bộ phận thị trường sẽ thêm dầu vào lửa, cố ý giở thủ đoạn, nên không nghĩ đến cách này”.
Cô nói xong
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-mu-ly-hon-anh-khong-dong-y/1243832/chuong-94.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.