Cánh cửa phòng bao được đóng lại, nhưng vẫn có thể mơ hồ nghe được thanh âm khó nghe bên trong.
Hoắc Tùng Quân sắc mặt vô cùng khó coi, ngước mắt kiểm tra thời gian, đã là bảy giờ hai mươi rồi.
Vẻ mặt anh kinh ngạc, anh và An Bích Hà nói chuyện lâu như vậy, lại xảy ra chuyện như thế này, anh không để ý tới thời gian.
Thời gian hẹn với Hoài An là bảy giờ, hiện tại đã qua hai mươi phút, nếu như tắc đường, đến nơi cũng phải tầm tám giờ.
Hoắc Tùng Quân nghĩ đến đây, lập tức chạy nhanh về phía cửa.
Sau khi ra khỏi cửa câu lạc bộ tư nhân, cơn gió đêm ập đến, cả người anh cũng tỉnh táo hơn vài phần, mùi thơm ngào ngạt theo gió bay đi.
May mà tác dụng của nước hoa trên người An Bích Hà dùng lần này không quá mạnh, cũng may anh luôn giữ khoảng cách với An Bích Hà, may anh kịp thời phát hiện ra mùi nước hoa trên người cô ta không thích hợp.
Hoắc Tùng Quân lúc này cơ bản đã trở lại bình thường, cơn nóng khó chịu trong người cũng giảm bớt, ngoài cảm giác ghê tởm ra thì cũng không có gì đáng ngại.
Lái xe hơn hai mươi phút, Hoắc Tùng Quân cuối cùng cũng tới cửa nhà anh.
Vừa bước xuống xe, anh đã thấy một người đang cuộn tròn ở cửa.
Đó là Bạch Hoài An.
Cô dựa vào cửa, đỏ mặt ngủ say, nét đẹp thanh tú vô cùng mềm mại dưới ánh trăng. Dường như cô có vẻ rất mệt mỏi, phía bên dưới xuất hiện quầng thâm nhàn nhạt.
Khoảnh khắc Hoắc Tùng Quân
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-mu-ly-hon-anh-khong-dong-y/1243820/chuong-82.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.