Giọng nói này vang lên bên tại Hoắc Tùng Quân, giống như một con rắn độc lạnh lẽo trườn. qua cổ anh.
Trong chốc lát, Hoắc Tùng Quân có chút tỉnh táo, vừa quay đầu lại, khuôn mặt phóng to của Bạch Hoài An hiện ra trước mặt, ngọt ngào trên người cô ập đến.
Mắt anh hơi mờ: "Hoài An?".
Giọng nói của Hoắc Tùng Quân nhẹ nhàng, mang theo vài phần nghi hoặc, nhưng vẫn có thể nghe ra được trong đó có bao nhiêu nuông chiều.
An Bích Hà trong lòng oán hận, trong mắt hiện lên hung ác, nhưng thấy bộ dáng của anh có chút động tỉnh, chỉ có thể kìm nén lửa giận trong lòng, vẻ mặt thẹn thùng, cất giọng ngọt ngào: "Tùng Quân, là em"
Hoắc Tùng Quân yêu Bạch Hoài An đến mức phản ứng cơ thể ngày càng thêm mãnh liệt, anh vô thức đưa tay ra muốn chạm vào mặt Bạch Hoài An, nhưng vì An Bích Hà ở quá gần nên dấu vết trang điểm đã lộ ra vài phần.
Bàn tay anh duỗi ra lập tức đổi hướng, dứt khoát đè lên vai An Bích Hà đẩy cô ta ra.
An Bích Hà vốn tưởng rằng Hoắc Tùng Quân sắp cắn câu, trong lòng rất vui mừng, nhưng lại bị anh đột ngột đẩy ra, thắt lưng trực tiếp đập vào cạnh bàn.
Ly và chai rượu trên bàn rơi xuống đất, thủy tinh vỡ vụn, rượu tràn ra sàn nhà.
An Bích Hà cảm thấy sau lưng truyền đến một trận đau âm ỉ, khiến gương mặt cô ta càng trở nên vặn vẹo, nhe răng trợn mắt.
Kể từ khi đẩy An Bích Hà ra, tình trạng của Hoắc Tùng Quân cũng tốt lên rất
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-mu-ly-hon-anh-khong-dong-y/1243819/chuong-81.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.