Chung Khánh Ngọc lo lắng nắm chặt lấy chiếc váy trắng của mình, nếu không phải do chất lượng của chiếc váy tốt, e rằng đã nắm thủng một lỗ.
An Bích Hà cũng lo lắng mím chặt lấy môi, vẻ mặt rất khó coi.
Trong ba người, chỉ có vẻ mặt Bạch Hoài An là thoải mái nhất, vì cô vốn chưa từng chạm qua chiếc nhẫn nên hiển nhiên là vô cùng tự tin.
Cảnh sát vẫn chưa hoàn toàn nói ra, nhưng chỉ cần nhìn phản ứng của ba người họ thì đã biết rồi.
“Trên chiếc nhẫn, chúng tôi chỉ lấy được hai loại dấu vân tay, loại thứ nhất là chủ nhân của chiếc nhân, cũng chính là dấu vân tay của cô An, loại còn lại là của cô Chung, trên chiếc nhẫn không hề có dấu vân tay của cô Bạch”
Khi cảnh sát nói thì lấy dấu vân tay và kết quả đối chiếu ra.
Bạch Hoài An dang hai tay ra, vô tội nhìn về phía Chung Khánh Ngọc: “Đây mới gọi là chứng cứ, cô Chung, đối với kết quả này, cô sẽ làm sao
đây?”
“Cái này... cái này..” Chung Khánh Ngọc vẻ mặt căng thẳng, điên cuồng suy nghĩ rồi nhìn sang An Bích Hà, giải thích rằng: “Tôi, tôi là bạn thân của Bích Hà, trước đây tôi đã từng bắt tay với cô ấy, có lẽ, có lẽ đã dính vào trong lúc đó”.
Hoắc Tùng Quân vẻ mặt không cảm xúc, nhìn lấy cô ta bằng đôi mắt đen bí ẩn: “Cô Chung, dấu vân tay của cô được tìm thấy ở vòng trong của chiếc nhẫn”.
“Đúng vậy, hướng của dấu vân tay rất rõ ràng chỉ có cầm lấy chiếc nhẫn mới có
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-mu-ly-hon-anh-khong-dong-y/1243785/chuong-47.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.