Một chiếc nhẫn dửng dưng xuất hiện trước mặt các vị khách như thế này, nó được tìm thấy trong chiếc túi xách mà Bạch Hoài An luôn đem theo bên mình, lúc này có thực sự không biết phải nói như thế nào.
Ánh mắt của các vị khách khứa đều rơi vào trên người Bạch Hoài An, mỗi người đều khác nhau, có một số thì hiểu rõ sự việc, nhìn Bạch Hoài An với ánh mắt cảm thông, còn những người không hiểu chuyện thì nhìn cô với ánh mắt mỉa mai và chán ghét..
Bất kể là ai, đều cảm thấy chán ghét kẻ trộm, nhất là khi chiếc nhẫn này vừa được An Bích Hà khuếch đại rằng vô cùng quan trọng.
“Bích Hà, cậu xem chiếc nhẫn này có phải là của cậu hay không?” Chung Khánh Ngọc nhìn An Bích Hà và hỏi, mặc dù là một câu hỏi nhưng giọng điệu đã vô cùng chắc chắn rồi.
An Bích Hà đang định cầm lấy, thì Hoắc Tùng Quân đột nhiên ngăn cô ta lại: “Không cần phải xem nữa, chiếc nhẫn này là của cô ta”
Ngay khi nói ra những lời này, Bạch Hoài An ngẩng đầu lên nhìn anh, mím môi, trong mắt đã hiện lên sự tức giận và thất vọng không thể che giấu được.
Hoắc Tùng Quân rõ ràng đã cùng cô nghe được cuộc đối thoại của An Bích Hà và Chung Khánh Ngọc, lúc này cũng chọn đứng về phía An Bích Hà, chẳng lẽ anh cũng cho rằng là cô đã lấy cắp chiếc nhẫn.
Quả nhiên, cho dù đã một năm trôi qua, anh vẫn giống như xưa không hề thay đổi.
Còn An Bích Hà thì ngập tràn sự ngạc nhiên, cô
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-mu-ly-hon-anh-khong-dong-y/1243784/chuong-46.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.