"Bác sĩ Lâm?" "Là anh!"
Lâm Tùng Châu đỡ Bạch Hoài An đứng lên, anh giúp cô phải sạch tất cả bông tuyết trên người, cất giọng dịu dàng: "Trời đổ tuyết lớn lắm, mắt em không nhìn thấy, sao em lại ra ngoài một mình? Hoắc Tùng Quân đâu?"
Lời này vừa nói ra, Bạch Hoài An mím môi nhỏ giọng nói: "Chúng tôi ly hôn rồi!" Lâm Tùng Chậu sững sờ, bàn tay đỡ cô hơi siết chặt: "Sao thế?"
"Anh ấy có người mình yêu, tôi không thể mặt dày mày dạn tiếp tục ở bên anh ấy" Bạch Hoài An cố nở nụ cười thoải mái, nụ cười này ở trong mắt Lâm Tùng Châu trông có vẻ cay đắng.
“Xin lỗi, anh không nên nói chuyện của An Bích Hà cho em biết.”
Bạch Hoài An ngẩng đầu lên nhìn về phía anh, trong đôi mắt hoa đào quyến rũ hơi ửng đỏ: “Tôi rất biết ơn vì anh đã nói cho tôi biết, nếu không có anh chắc có lẽ tôi chẳng hay biết gì cả, vẫn ngu ngốc trở thành kho máu cho người khác. Bây giờ thì tốt rồi, tôi đã ly hôn, sau này không cần truyền máu nữa!”.
Lâm Tùng Châu nhìn nụ cười gượng của cô, chẳng biết tại sao trong lòng anh ta cảm thấy chua xót, anh ta nhẹ gạt bỏ lớp tuyết vừa rơi xuống tóc cô, nói: “Đúng vậy, về sau em không cần đến truyền máu nữa!”.
Lúc Hoắc Tùng Quân tìm thấy Bạch Hoài An, đúng lúc trông thấy hình ảnh Lâm Tùng Châu đang sở đầu cô, anh nhìn chằm chằm vào bàn tay đang đặt trên đầu của Bạch Hoài An, trong mắt hiện lên ý lạnh thấu xương.
Anh biết
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-mu-ly-hon-anh-khong-dong-y/1243745/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.