Edit&Beta: VyVy
——
Lời của dì Lâm vừa dứt, Tô Hoà không khỏi gật đầu, như gà mổ thóc, nhìn Lý Chu đầy mong đợi.
“Được rồi, lát nữa anh đưa em đi chơi.”
Lý Chu nhẹ nhàng xoa đầu Tô Hoà, giọng nói đặc biệt ôn nhu.
Nụ cười trên mặt Tô Hòa lập tức hé mở, cô tràn đầy vui vẻ, vui vẻ như một đứa trẻ được kẹo.
“Nhóc con mau thỏa mãn. Em năm nay bao nhiêu tuổi?”
Nguyễn Thư Ninh nhìn Tô Hòa hỏi, cô gái thoạt nhìn rất nhỏ.
“Em hình như hai mươi tuổi.”
Tô Hòa dùng ngón tay đếm, sau đó chậm rãi nâng mắt nhìn Nguyễn Thư Ninh, giọng điệu có chút không chắc chắc
Nguyễn Thư Ninh: “...”
Cũng đúng, anh đi hỏi một người mất trí nhớ, hẳn là cũng không nhận được đáp án tốt gì.
Cô gái nhỏ muốn đi ra ngoài chơi, Lý Chu tự nhiên là ở cùng, nhìn cô nở nụ cười như chim nhỏ vui vẻ, Lý Chu chợt cảm thấy tâm tình cũng không tệ lắm.
“Anh, em muốn ăn kem, anh đi mua được không?” Tô Hòa chỉ vào tiệm kem bên kia đường, cô kiễng mũi chân, vẻ mặt chờ mong nhìn Lý Chu.
“Được, ngoan ngoãn ở đây chờ anh.” Lý Chu cự tuyệt không được, anh nhẹ nhàng xoa xoa đầu Tô Hòa, sau đó đi đến bên kia đường mua kem cho cô.
“Ra ngoài đi.” Lý Chu vừa mới rời đi, sắc mặt Tô Hòa liền thay đổi, trên khuôn mặt vốn tươi cười hiện tại đã là một mảnh lạnh như băng.
“Lão đại.” Hai người đàn ông mặc âu phục giày da đi đến bên cạnh Tô Hòa, bọn họ cung kính hô, hơi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-mem-mai-de-thuong-cua-ly-thieu/211427/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.