Chiề hôm sau,cô từ trên phòng nghe được tiếng động cơ xe "đích thị là Phong đã về" vội chạy xuống sảnh chính gặp anh. Chưa thấy người đâu mà đã liên tục nghe thấy câu "vợ ơi anh về rồi" của Lãnh Phong phát ra từ tận cổng. Từ đâu 1 vật thể lớn bay tới ôm trọn Hàn Thiên Chi vào lòng làm người ta giật mình, thiếu điều muốn táng cho ai kia 1 phát bay luôn vào tường vì làm cô xém rớt tym ra ngoài.
"Ai nha... mau bỏ ra... nghẹt... thở" thật là,muốn hại cô chết luôn hay sao mà hết xém rớt tym giờ lại muốn tắt thở? Thiên Chi đây là đang cần một lời giải thích a.
"Aaa... anh xin lỗi, vợ ơi em không sao chứ" anh nghe được tiếng cô kêu thì chợt nhận ra mình hơi quá liền xoay cô vài vòng kiểm tra xem cô có bị gì không.
"Thôi thôi thôi... dừng lại, cho em xin 2 chữ bình an" cô chóng mặt tiến lại sofa ngồi thở hổn hển như vừa thoát chết. Ngẩng mặt lên hỏi anh "anh đi về không biết mệt à?"
"Thì có... nhưng anh nhớ em chết được" nói rồi anh lại nhanh chóng đi tới chỗ cô mà hôn cô một cái, 2 người đang đắm chìm trong nụ hôn nóng bỏng kia thì...
"Chà chà,ta tới hình như không đúng lúc thì phải" Hoàng Hải Vân từ lúc nào đã đứng ngoài cửa mắt chăm chăm nhìn về 2 người 1 nam 1 nữ đang tình tứ trên sofa "2 đứa coi bộ tình tứ quá nha, thế là ta không phải lo Chi Chi của ta bị thằng con trời đánh kia
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-lanh-lung-cua-ong-trum-hac-bach/1994784/chuong-43.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.