Sau hôm đó, Lãnh Phong liền đưa Thiên Chi từ phòng cấp cứu trở về dinh thự, chăm sóc cùng bảo vệ hết sức cẩn thận, quả thật thương cô như búp bê sứ mà đối đãi.
"Chi, sức khỏe em chưa hồi phục nên ăn thêm chút nữa, ân? Chỉ thêm một muỗng nữa thôi?" Lãnh Phong tiếp tục bán manh, chưng ra khuôn mặt bảnh trai vô đối mà cầu xin.
"Em thật sự rất no a~ Từ sáng tới giừ đã ăn hai trái táo, ba bát cháo tổ yến, bốn tô cháo thịt rồi, lại còn thêm bánh ngọt linh tinh các kiểu nữa, anh muốn em sống sao nha~~ Cô bất đắc dĩ nhìn anh. Biết là anh quan tâm cô nhiều lắm, nhưng thứ lỗi, bụng cô chịu không được. Kể cả chỉ ăn và nằm như thế này thì chắc chắn tới lúc cô khỏe lại sẽ như con heo cho xem...
"Không ăn sao? Anh tự nấu đó..." Ai kia xụ mặt xuống tội nghiệp.
"Không là không"
"Em thật sự muốn bỏ dở công sức anh nấu?"
"Không ~~~" Cô phồng hai má ra phản đối. Suốt gần một tháng nay được anh chăm sóc cẩn thận nên nhìn có thịt lắm, muốn cắn thật mà. Và nghĩ sao thì làm vậy, anh cắn nhẹ lên má cô một cái.
"Nga... Sao lại cắn?" Cô ngượng chín mặt, thanh âm líu ríu hỏi lại.
"Tiểu ngượng ngùng"
Khẽ cười nhìn cô một chút rồi cúi xuống, áp môi mình lên đôi môi mọng nước ấy. Nụ hôn lần này không giống bão tố, lại mang theo một chút mát lạnh của bạc hà, mang theo sự quyến luyến nhớ nhung, tình yêu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-lanh-lung-cua-ong-trum-hac-bach/1994782/chuong-42.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.