Khẳng định là không phải để anh đợi quá lâu, Hàn Thiên Chi nhanh chóng quay lại với một tô súp nóng hổi.
"Nha, đã để anh đợi lâu a" Cô vui vẻ bưng tô súp lại gần anh. Đỡ anh dựa vào bức tường, kê chiếc gối đằng sau cho êm, cô bưng tô súp lên, kiên nhẫn thổi từng muỗng cho nguội, đưa chiếc muỗng lại gần môi anh.
"A đi " Cô mong đợi nhìn anh. Đưa chiếc muỗng xuống cạnh môi, anh há miệng ngậm lấy nó. Như thưởng thức một món ngon nổi tiếng, anh khẽ cười nhìn cô.
"Ngon không vậy?" Cô tò mò. Dù sao đi chăng nữa thì món ăn do chính tay mình làm. Ít nhìu thì cũng có chút mong đợi được khen.
"Uhm, ngon lắm" Anh ôn nhu mỉm cười nhìn cô. Đôi mắt thâm tình của anh khiến cô có cảm giác chột dạ. Cuối đầu khẽ cười, cô tiếp tục bón súp cho anh.
"Đợi một chút nữa rồi hãy bằm xuống nhé. Nên để súp tiêu hóa hết đã" Cô tươi cười nhìn anh.
"Đã biết rồi, bà xã" Anh cũng không quên chọc ghẹo cô. Tại ai mà anh thành ra như thế này chứ?
"Ai là bà xã của anh? Hứ" Cô hờn dỗi chu môi, quay mặt đi.
"Em chớ ai. Chẳng lẽ em không thích?" Anh cười gian.
"Em mới không thích. Chỉ giỏi nói ngọt" Cô vẫn tức.
"A bà xã, em đây là muốn rũ bỏ quan hệ a. Ăn anh xong liền phủi mông chạy lấy người a. Dù gì lần đầu của anh cũng đã cho em, em cũng phải chịu trách nhiệm a" Lãnh Phong cũng không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-lanh-lung-cua-ong-trum-hac-bach/1994741/chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.