"Uhm, thì ra là vậy. Mà em kể cho anh nghe chuyện này có sao không?" Diễm lại hỏi. Đây là quá khứ của chị dâu y nha.
"Ah, không sao. Dù sao cũng chấm anh rồi. Tới khi nào hai đứa mình chia tay thì xử lí anh thôi." Lena vui vẻ nói như kiểu "hôm nay trời rất đẹp" vậy.
"Em nỡ sao?" Diễm chỉ cười
"Đương nhiên rồi" Lena tự hào.
Ở một nơi nào đó........... À, 8h tối tại Luân Đôn - Anh.
"Chi, dừng lại đã, nghe anh nói một chút đi" Lãnh Phong vội vã chạy theo Thiên Chi. Có chuyện gì vậy?
"..." Cô vẫn cứ chạy, chạy mãi cho đến khi...
"Thả tôi ra" Cô lạnh lùng kháng cự. Nhưng khổ nỗi sức cô con gái không địch được với anh.
"Không buông, có chết cũng không buông" Anh bướng bỉnh trả lời. Khó khăn lắm mới tìm được cô thì sao có thể buông tay đây.
"Anh buông tôi ra" Cô lạnh lùng nói lại. Chủy thủ nằm trong tay cô không biết tự lúc nào đã nằm ngay trên yết hầu của anh. Nhưng đó không phải là điều anh quan tâm. Cô gái của anh, tâm trạng cô hiện tại không hề ổn định như vẻ bề ngoài.
Đúng vậy. Tâm trạng của cô rất không ổn. Hôm nay là ngày 15 của tháng, cô cảm thấy cơ thể dần vụt ra khỏi tầm kiểm soát của hệ thần kinh rồi.
Đôi mắt trở nên vô hồn, cơ thể như muốn khụy xuống, mạch như biến mất, hơi thở không hề tồn tại, nhưng mái tóc của cô, nó lại phát ra ánh sáng dịu nhẹ như vui
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-lanh-lung-cua-ong-trum-hac-bach/1994739/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.