Phàm Tuyết Ngân quả thật rất lì lợm, ngày nào cũng đến Gia Viên để gặp hắn, chỉ cần nhìn thấy hắn thì cô đã mỉm cười, nhưng ngược lại với sự vui vẻ của cô thì mặt Cố Minh Thiên lúc nào cũng khó chịu. Hắn còn cảm thấy cô gái này thật sự rất phiền phức, vẫn như ngày nào, hôm nay vẫn vậy.
- Anh đi làm về rồi hả?
Tuyết Ngân ngồi ở sô pha, thấy hắn bước vào nhà thì đứng dậy chạy đến chỗ hắn, thân mật đến nổi khoác cả tay. Cố Minh Thiên đứng lại, gỡ cánh tay mỏng manh kia ra rồi khó chịu nói
- Chết tiệt, cô đừng phiền tôi nữa. Tuyết Ngân, cô biết không? Cô thật sự rất phiền!!! Và tôi không thích cô, đừng đeo bám theo tôi nữa.
Cố Minh Thiên quát lên, thật sự gần cả năm nay, lúc nào Tuyết Ngân cũng đeo bám theo hắn như một cái đuôi thật sự. Và hắn cảm thấy rất phiền
Phàm Tuyết Ngân nghe những lời lẽ đó, chỉ lẳng lặng đứng nhìn hắn một lúc, rồi cầm túi xin phép ra về. Quản gia Trình thấy vậy chỉ lắc đầu rồi thôi.
....
- Đừng uống nữa
Tống Uy Vũ ngồi đối diện cô gái kia mà cảm thán
- Rõ ràng, rõ ràng tôi biết anh ấy vẫn còn đau lòng vì cô gái kia, nhưng tại sao bản thân lại muốn..hức..đâm đầu vào cơ chứ, huhu
Tuyết Ngân ngồi uống rượu đến say khướt, giọng nói có chút đáng thương. Rõ ràng biết Cố Minh Thiên vẫn còn yêu Linh Chi đắm đuối, mà bản thân vẫn cứ ngu ngốc mà đâm vào.
- Cô bỏ là được chứ gì, đừng thích
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-ho-cua-co-tong/446143/chuong-50.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.