Thời gian cũng nhanh chóng trôi qua, mới đây đã một năm từ ngày vụ hỗn loạn ở căn nhà hoang đó, Cố Minh Thiên cũng vừa kết thúc những ngày tháng điều trị tâm lý mệt mỏi kia. Không đêm nào là hắn ngủ ngon, những giấc ngủ cứ liên tục mơ thấy Đàm Linh Chi, rồi sinh ra ảo giác. Một năm qua, Cố Minh Thiên đã phải dùng thuốc liên tục, bây giờ đã đỡ hơn rồi, Cố Minh Duy và Cố Minh Thiên đã hòa thuận lại với Bạch Mai, sự mâu thuẫn giữa ba mẹ con đều được giải quyết, chỉ trong chốc lát căn nhà lạnh lẽo ấy lại được tràn ngập hạnh phúc. Nhưng lại đến thời điểm nhức đầu của hắn rồi đây!!!
- Minh Thiên à, con sắp ba mươi đến nơi rồi còn gì?
Cố phu nhân ngồi đó nói, mắt hướng về hai đứa con trai nghịch tử
- Cả Minh Duy nữa
Bà nghiêm túc nói
- Mẹ, con không thích, đừng ép con
Cố Minh Thiên hờ hững đáp lời
- Không phải con không có, nhưng thời điểm thích hợp sẽ dẫn về ra mắt mẹ thôi
Cố Minh Duy nói rồi nhún vai một cái
Bạch Mai vô cùng bất ngờ với cậu con trai lớn, hai mắt bà sáng rực lên nhìn về phía anh. Nói gì nói, bà cũng ham cháu lắm rồi!!
- Thật sao? Vậy được, sắp xếp ngày, dẫn con bé đó về ra mắt mẹ
- Được
Cố Minh Duy gật đầu tán thành. Cố Minh Thiên vẫn ngồi im lặng, trong lòng chợt nhớ ra gì đó.
Đúng...đúng rồi, hôm này là ngày giỗ của cô..! Sao hắn có thể quên được chứ?
Cố Minh Thiên đứng bật
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-ho-cua-co-tong/446142/chuong-49.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.