Đã đến lúc phải trở về rồi!
Ngay sau đó, thuộc hạ thân cận của người đàn ông đó nhận được lệnh. Liền nhanh chóng sắp xếp hành lí, và đặt một chuyến máy bay về nước A trong thời gian sớm nhất.
••••••••••
Giữa đêm
Đang ngủ, đột nhiên Cố Minh Thiên giật mình dậy, không hiểu lí do là gì, nhưng lại nhìn sang người bên cạnh. Thấy có chút kì lạ, tại sao lại đổ nhiều mồ hôi thế này?
Rõ ràng máy lạnh hắn đã điều chỉnh nhiệt độ phù hợp nhất có thể. Thường ngày ngủ vẫn vậy, sao hôm nay cô lại đổ mồ hôi ghê đến thế? Vì tò mò là cái thứ nhất, cái thứ hai cũng vì lo lắng nên đã dùng bàn tay to lớn đặt lên trán Đàm Linh Chi.
Có chút giật mình vì trán cô rất nóng, chả biết chuyện quái quỷ gì xảy ra, hắn ngay lập tức vào phòng tắm lấy một chiếc khăn được vắt nước ấm đặt lên trán, nhằm hạ nhiệt cơ thể. Sau đó lấy điện thoại gọi cho Lưu Bằng đến!
Lưu Bằng đang ngủ, điện thoại reo lên cứ tưởng tên nào chán sống lại dám phá giấc ngủ của anh ta, ai mà có ngờ đó là lão đại, người mà anh ta luôn nể phục cũng không kém phần sợ hãi. Nghe có vẻ gấp gáp nên Lưu Bằng không dám chần chừ mà nhanh chóng thay đồ rồi cầm đồ nghề đi, mặc kệ trời mưa lớn nhưng vẫn phải lái xe với tốc độ nhanh..!
Lưu Bằng bước vào nhà đã thấy bác Trình ngồi đó đợi, bác nhanh chóng dẫn anh ta lên phòng hắn.
Cạch
- Tôi đến rồi lão đại.
- Khám
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-ho-cua-co-tong/272184/chuong-22.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.