Ba ngày sau, Vân Thiên thuận lợi chuyển từ phòng ICU ra phòng bệnh VIP.
Tiêu Nhi sắp xếp cho cậu bé và Hoắc Kiến Phong cùng ở trong một phòng bệnh, mà giường của cô nằm ở giữa hai người kia.
Lúc Triệu Thanh Xuân ôm bó hoa tươi, còn Lê Việt Bách tay xách một giỏ hoa quả vào phòng bệnh, vừa vào đã nhìn thấy Tiêu Nhi đang ngồi trên ghế cạnh giường, tay trái một thìa, tay phải một thìa, đút cơm cho Hoắc Kiến Phong và Vân Thiên. Triệu Thanh Xuân che mắt, cao giọng nói: "Mẹ ơi! Thật sự không dám nhìn luôn, ăn phải một miếng cấu lương to như vậy, tối nay không cần phải ăn cơm rồi!” “Đâu chỉ có đêm nay, về sau chỉ cần thấy ba người bọn họ đứng chung một chỗ, cảm giác đều sẽ là bạo lực tâm hồn” Lê Việt Bách phụ họa nói: "Nếu không thì tôi mang giỏ hoa qua này về tự ăn một mình vậy. Dù sao ba người các cậu đang viết chữ ngọt ngào to đùng, hoa quả có ngọt đến mấy cũng không bằng các cậu."
Tiêu Nhi ngượng ngừng cười nhưng ngoài miệng không cam lòng yếu thế phản bác lại: "Uầy uầy, người xướng kẻ họa không tồi đâu nhé! Đây là đang ám chi chúng tôi phát cấu lương, đồng thời cũng ám chỉ sẽ phát kẹo cưới cho chúng tôi luôn à?"
Hai má Triệu Thanh Xuân nháy mắt phiếm hồng: "Cậu nắm mơ đi"
Cô ấy đặt bó hoa lên bàn uống trà, quay ra cầm bát và thìa mà Tiêu Nhi đưa đến: “Chị em keo sơn của tôi ạ, tôi là thương cậu thôi, cậu lại nói móc tôi!"
Cô ấy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-gia-ngoc-cua-tong-tai/1764871/chuong-640.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.