Trình Yên Yên khẽ nhún người vươn vai nhẹ một cái. Có vẻ như sau một hồi vật vã với Chu Gia Vĩ thì giấc ngủ của cô trở nên ngon hơn.
Cô khẽ mở mắt và bất ngờ khi nhìn thấy Chu Gia Vĩ đang nhìn mình chằm chằm, ánh mắt không thể kì lạ hơn.
Trình Yên Yên đưa tay vuốt vội mớ tóc đã rối bù của mình rồi nhanh chóng đứng dậy, nói:
- Tôi đi dẹp cái này!
Cô nói rồi bưng vội chậu nước định chuồn đi, cô sợ phải nhìn vào ánh mắt ấy của Chu Gia Vĩ, nó làm trái tim cô đập loạn lên. Cô bưng chậu nước trên tay bước vội, vừa bước cổng thì chợt Chu Gia Vĩ gọi cô lại:
- Là cô đã thay quần áo cho tôi sao?
Trình Yên Yên ngượng đến đỏ mặt, "Cái tên này tự hiểu đi chứ, còn hỏi lại nữa", cô quay người lại vẻ mặt đầy ngại ngùng và khó xử, cô ấp úng đáp:
- Tôi...tôi...tôi sợ anh không hạ sốt được nên mới...
Trình Yên Yên nói đến đó rồi im bặt, mặt cô đỏ bừng lên vì ngại. Chu Gia Vĩ đã nhìn ra được nét ngại ngùng trên gương mặt của cô, hắn từ từ đứng dậy khẽ đỡ nhẹ chậu nước trên tay cô rồi kề miệng vào sát tay cô, nói khẽ:
- Cảm ơn nhé, phu nhân!
Chu Gia Vĩ nói rồi bưng chậu nước bước ra ngoài, Trình Yên Yên đứng bất động tại chỗ, cô không thể tin được rằng mình vừa nghe được từ gì "phu nhân". Hắn không phải đã bảo cô làm người hầu của hắn sao?
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-gan-no-cua-tong-tai/2804582/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.