Hai bảo vệ nhìn nhau một lát, cuối cùng đều lắc đầu, ý nói mình không dám.
Nam Tầm lập tức nói: "Nếu anh ta có hỏi, tôi sẽ chịu trách nhiệm."
Lúc này, hai bảo vệ mới dám "ném" Diệp Sâm vào bồn tắm.
Vừa tiếp xúc với dòng nước mát lạnh, Diệp Sâm thoải mái rên lên một tiếng, giọng khàn khàn quyến rũ.
Nam Tầm nhíu mày, lập tức dặn dò bảo vệ: "Nhanh chóng giục bác sĩ lên tiêm cho anh ta một mũi."
Bảo vệ vâng vâng dạ dạ, vội vàng lui ra ngoài, còn rất biết điều đóng kín cửa lại.
Lúc này, trong phòng tắm chỉ còn lại Nam Tâm và Diệp Sâm đang bị dục vọng xâm chiếm.
Diệp Sâm nhìn chằm chằm Nam Tầm, hơi thở nặng nề của anh ta trong phòng tắm kín mít trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết. Anh ta vẫy tay với Nam Tâm: "Lại đây,
để anh ôm em... Anh đảm bảo, sẽ không làm gì đâu."
Lúc này mà tin Diệp Sâm thì heo nái cũng biết leo cây.
Nam Tầm nhìn khuôn mặt đẹp trai ửng đỏ của Diệp Sâm, chiếc kính gọng vàng chẳng biết đã rơi đi đâu mất, đôi mắt anh ta híp lại nhìn chăm chăm Nam 'Tâm khiến cô ấy cảm giác như vừa có dòng điện chạy qua.
Nam Tầm cầm lấy vòi hoa sen bên cạnh, kéo nó lên trên đầu Diệp Sâm, xối nước lạnh lên đầu anh.
Diệp Sâm bực bội mắng: "Nam Tâm, em đúng là nhẫn tâm."
Nam Tầm nghiến răng, ném vòi hoa sen vào người Diệp Sâm: "Là anh tự làm tự chịu, rõ ràng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-dang-gom-cua-lang-thieu/3713131/chuong-1170.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.