Thịnh Hoàn Hoàn lắc đầu, ăn ý mà cùng Nam Tầm về về phía Lăng Kha.
Lăng Kha cúi đầu bới cơm, rất muốn yếu ớt trả lời một câu: Em chỉ hẹn Diệp Sâm.
Nhưng cô suy nghĩ một chút lại cảm thấy câu nói này càng thiếu ăn đánh.
Thế là cô yên lặng bới cơm!
Diệp Sâm vừa tiến đến thì Trần Uy ngồi bên cạnh Nam Tầm lập tức chủ động nhường chỗ: “Anh Sâm ngồi ở đây đi.”
Diệp Sâm vỗ nhẹ bả vai Trần Uy: “Trẻ nhỏ dễ dạy.”
Trần Uy cười như đứa trẻ to xác được ăn kẹo: “Cảm ơn đã khen.”
Nam Tầm: “…”
Đám chết tiệt chân ngoài dài hơn chân trong này.
Kỳ thật mọi người đều rất xem trọng Diệp Sâm, dù sao đã sớm quen biết, hơn nữa anh vừa về đến đã san bằng ngôi biệt thự kia của Cố Nam Thành, hung hăng vả mặt gã, làm họ cảm thấy rất hả giận.
Mà Đường Dật cũng kéo cái ghế ngồi xuống bên cạnh Lăng Kha.
“Sao anh cũng tới nữa?”
Ngày đó sau khi uống rượu với Đường Dật, hiện tại Lăng Kha đã có thể thản nhiên đối mặt với anh.
Đường Dật thầm mắng: Đương nhiên là do bị trong nhà ép rất chặt.
Sau khi nghĩ sâu tính kỹ, Đường Dật cảm thấy đề nghị lần trước của Diệp Sâm rất có khả năng.
Nếu như phải cưới một người phụ nữ trở về thì Lăng Kha rất tốt, rất nhanh nhẹn đáng yêu!
Đường Dật lập tức bán đứng Diệp Sâm: “Bị Diệp Sâm gọi tới.”
“À!” Lăng Kha không hỏi nhiều nữa.
Đường Dật tạm dừng, làm ra vẻ ung dung mà nói với Lăng Kha: “Cơm nước xong
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-dang-gom-cua-lang-thieu-full/3880799/chuong-1257.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.