An Lan thành khẩn nói: “Hoàn Hoàn, Tiêu Nhi thật sự thích con, nếu không sẽ không cưới con về nhà, nhưng nó có khúc mắc, không biết yêu như thế nào, cũng không dễ dàng tin tưởng người khác.”
Thịnh Hoàn Hoàn nghĩ tới gương mặt lạnh nhạt xa cách của Lăng Tiêu: “Có lẽ là vậy, nhưng năng lực của con hữu hạn, cũng không phải người có thể kéo anh ta khỏi vực sâu, xin lỗi đã làm mẹ và bà nội thất vọng rồi.”
Sau khi nói xong, Thịnh Hoàn Hoàn đã tắt máy.
Kỳ thật Lăng Tiêu cần tìm một cô gái trong mắt chỉ có hắn, giống như lúc trước cô thích Mộ Tư, trong lòng chỉ có anh ta, mọi chuyện đặt anh ta ở vị trí đầu tiên, dũng cảm nhiệt tình mà bỏ hết tất cả vì anh, chỉ có cô gái như vậy mới được hắn tin tưởng.
Nhưng cô vĩnh viễn không để mình biến thành dáng vẻ kia nữa.
Hiện tại cô càng biết yêu bản thân, biết mình cần gì, dù cô biết mình đã rung động với Lăng Tiêu, nhưng vẫn có thể giữ được lý trí, sẽ không bị tình yêu làm choáng váng đầu óc, mất đi bản thân.
Cũng có thể là vì chưa thích đến mức một hai phải ở bên nhau!
Thịnh Hoàn Hoàn vỗ vỗ cái đầu phát đau, chuyện của cô và Lăng Tiêu đã có kết cục rồi, nghĩ thêm cũng chỉ là lo sợ không đâu, sẽ không có thay đổi được gì cả.
Sau đó An Lan không gọi đến nữa, Thịnh Hoàn Hoàn gọi cho Mộ Tư, nói với anh ta tối mai cô sẽ đến thăm anh.
Sau đó cô lái chiếc Halley
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-dang-gom-cua-lang-thieu-full/3879835/chuong-282.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.