“Con trai, rốt cuộc con cũng trở lại.” Lăng Tiêu trở về lúc rất khuya, Lăng lão thái thái đã ngủ, chỉ có An Lan nghênh đón hắn, gương mặt quyến rũ hiện ra ý cười dịu dàng: “Canh mẹ nấu còn nóng, mẹ đi bưng một chén đến cho con nhé?”
Lăng Tiêu làm như không thấy An Lan lấy lòng, lập tức đi vào bên trong, giọng nói rất lạnh nhạt, không mang theo một tia tình cảm: “Không phải tôi đã bảo bà đi sao, sao bà còn ở nơi này.”
An Lan giấu đi ảm đạm trong mắt, nhìn bóng dáng Lăng Tiêu rồi cười nói: “Con đừng đuổi mẹ, mẹ ở chỗ này thêm vài ngày rồi sẽ đi.”
An Lan đi theo Lăng Tiêu lên lầu, bị hắn ngăn lại trước cửa phòng ngủ chính, hắn nhìn xuống bà.
An Lan nhếch môi lên: “Mẹ muốn tâm sự với con.”
Lăng Tiêu mặt không cảm xúc mà xoay người: “Tôi và bà không có gì để nói, tôi mệt muốn nghỉ ngơi, nếu bà không muốn bị người hầu mời ra ngoài thì tốt nhất lập tức rời khỏi tầm mắt tôi đi.”
Ý cười trên khóe miệng An Lan trở nên chua xót, tim đau âm ỉ: “Tiêu Nhi, chúng ta nói chuyện Hoàn Hoàn được không?”
“Chuyện của cô ta càng không có gì để nói.”
Lăng Tiêu đẩy cửa đi vào, trở tay đóng cửa lại, nhưng khi cửa khép lại còn một kẽ hở đã bị An Lan ngăn cản.
Giọng nói sốt ruột của bà truyền vào từ kẹt cửa: “Mẹ biết ba con nói gì với con, mẹ và Thịnh Xán là trong sạch, những lời đồn đó đều là giả, nếu con có thành kiến vì
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-dang-gom-cua-lang-thieu-full/3879834/chuong-281.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.