Cứ như vậy tiếp, đừng gọi là hành động bảo vệ nữa, đổi thành hành động bị ngược đãi đi.
Giang Ninh Phiến đi nhanh ra ngoài, cuối cùng nhìn thấy bóng dáng của Hạng Chí Viễn ở khu công viên giải trí Chú Vịt Vàng, sau đó cả người cô cứng đờ tại đó.
Hạng Chí Viễn ngồi xổm trước cầu trượt màu vàng của nhà trẻ, tay áo sơ mi xắn lên cánh tay, đôi tay dài đang sửa con ốc phía trên, gương mặt đẹp trai nghiêm túc, đôi mắt sâu thẳm nhìn chằm chằm cầu trượt, cẩn thận vặn kỹ con ốc.
Giang Ninh Phiến đứng, tim run lên một cái, cảm xúc bất thường dâng lên.
Trước đây khi nhìn thấy An Vũ Dương chơi cùng Chuông Nhỏ, cô đã nghĩ, nếu như Hạng Chí Viễn ở đây thì sẽ thế nào.
Anh thật sự sẽ cưng chiều hết mực người mình yêu thương, bình thường người mà ghế ngã cũng không thèm đỡ lại đích thân vặn ốc, làm cầu trượt cho Chuông Nhỏ.
Hạnh Chí Viễn ngồi ở đó, đột nhiên ngước mắt lên nhìn cô, Giang Ninh Phiến không kịp nhìn đi chỗ khác.
Bốn mắt nhìn nhau.
Mắt anh đen láy, sâu như biển.
Giang Ninh Phiến không dám nhìn vào mắt anh quá lâu, lập tức nghiêng đầu, chỉ thấy nhóm đồng nghiệp của cô trốn bên bức tường, mười mấy người thò đầu ra rồi làm động tác cổ vũ.
Đều đang đợi cô và Hạng Chí Viễn giao đấu.
Giang Ninh Phiến hít thở sâu, cởi giày đi về phía Hạng Chí Viễn, bình tĩnh thờ ơ nói: "Tôi đến để bàn bạc với anh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-cung-sung-cua-hac-de/2559989/chuong-504.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.