Mặt Hạng Chí Viễn tím tái, rất nhanh đã lạnh nhạt nhìn cô: "Cút."
Tay anh từ cằm cô trượt xuống.
"Được."
Giang Ninh Phiến gật đầu, quay người rời đi, vừa đi một bước, tay đã bị người phía sau trói lại, người bị ấn vào tường lần nữa, gương mặt diêm dúa của Hạng Chí Viễn ép trước mặt cô, đôi mắt hung hăng trừng cô.
"..."
Giang Ninh Phiến giật mình, ổn định hơi thở.
Môi anh gần như hôn cô, cô ngây ra một lát rồi nhanh chóng giơ tay giật đi khăn tắm trên eo anh, sau đó nhìn qua giường một cái: "Chuông Nhỏ, con thức rồi?"
"..."
Hạnh Chí Viễn nghe vậy, hoảng loạn nhặt khăn tắm dưới đất lên nhanh chóng quấn vào, quay đầu nhìn về phía giường.
Hạng Diêu Linh vẫn nằm ngủ khò khò, không có bị làm phiền chút nào.
**!
"Giang Ninh Phiến..." Hạng Chí Viễn quay đầu gầm lên, trong lòng làm gì còn bóng dáng Giang Ninh Phiến, cô đã chạy mất rồi.
Mẹ nó, Giang Ninh Phiến, cô hay thật!
Thời gian sau này còn dài, anh xem coi ai chơi lại ai!
Giang Ninh Phiến xông ra khỏi phòng ngủ, lo sợ chạy ra ngoài, chạy thật xa, vẫn chưa hoàn hồn.
Giây phút giật đi khăn tắm của Hạng Chí Viễn, rõ ràng cô nhìn thấy sự thay đổi của cơ thể anh, xa cách hai năm, anh vẫn... với cô.
Hạng Chí Viễn.
Nói về mâu thuẫn, ai có thể mâu thuẫn hơn anh.
Đừng bao giờ rung động với cô lần nữa, đừng bao giờ.
Không khí trong lành.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-cung-sung-cua-hac-de/2559987/chuong-503.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.