Cái gì?
Phương Thanh Liên không thể tin vào tai mình.
Cô ta lập tức khóc to thành tiếng, đau lòng gào thét: “Không muốn, Kiến Thành, em không ra nước ngoài, em không đi đâu hết, em không muốn rời khỏi anh.”
“Kiến Thành, em van xin anh, cái gì em cũng không cần, nhưng xin anh đừng đối xử tàn nhẫn với em như vậy, em không muốn ra nước ngoài.”
Một khi rời đi, cô ta sẽ hoàn toàn đánh mất anh.
Một khi rời đi, cô ta sẽ không còn bất kỳ cơ hội nào nữa.
Ở đầu dây bên kia Phương Thanh Liên khóc vô cùng đau lòng, nhưng Lục Kiến Thành không chút mềm lòng, lời anh nói ra lạnh không còn chút nhiệt độ: “Thanh Liên, đây là quyết định chứ không phải thương lượng.”
“Lần này không thể thương lượng gì cả, em nhất định phải ra nước ngoài.”
“Không, em không đi, dù anh có nói thế nào em cũng sẽ không đi, Lục Kiến Thành, anh không thể ép buộc em.” Phương Thanh Liên gào to.
Lục Kiến Thành cũng bắt đầu tức giận, giọng nói cũng cao hơn: “Anh đã nói, em phải đi.”
“Thanh Liên, đừng có khiêu chiến anh, anh muốn em đi thì có rất nhiều cách, anh không hi vọng em cố chấp lao vào rồi phải chật vật chạy trốn.”
“Không, không muốn, em không muốn…” Phương Thanh Liên càng khóc thương tâm hơn.
Lời Lục Kiến Thành vừa nói không khác gì tuyên bố tử hình với cô ta, cô ta nhất định phải ra nước ngoài.
Nhưng cô ta là Phương Thanh Liên, cô ta đã bỏ ra nhiều cố gắng như vậy mà.
Cô ta không thể thua được, sao cô
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-an-hon-cua-luc-thieu/443482/chuong-125.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.