“Kiến Thành…” Cô ta đưa tay, vô cùng đáng thương giữ chặt tay Lục Kiến Thành: “Anh muốn đi sao?”
“Nếu em đã không có việc gì thì anh cũng không tiện ở lại nữa, càng không thích hợp ở qua đêm. Lúc trước anh đã từng nói, anh đã kết hôn, em chưa kết hôn, anh ở lại không tốt cho cả hai chúng ta, Nhu Nhu ở lại với em là được rồi.”
“Có việc gì gọi cho anh.”
Phương Thanh Liên nghe xong thì gần như bật khóc: “Kiến Thành, anh cũng tin vào những bức hình kia đúng không?”
“Anh cũng cảm thấy em là một người lăng nhăng, là một cô gái hư hỏng có thể tùy tiện cặp kè với nhiều người đàn ông khác nhau đúng không?”
“Hu hu… Không phải đâu, Kiến Thành, những tấm hình kia đều là giả, dù là ở trong nước hay ở nước ngoài em cũng chỉ yêu mình anh.”
Phương Thanh Liên khóc lóc thảm thương, nhưng lúc này Lục Kiến Thành chỉ thấy phiền lòng.
Vì anh rất muốn rời khỏi đây, tình trạng của Nam Khuê khiến anh rất lo lắng.
Lục Kiến Thành đẩy tay Phương Thanh Liên ra, môi mỏng lạnh nhạt nói: “Là thật hay giả không quan trọng, anh sẽ giúp em áp chuyện này xuống.”
“Anh nói cái gì? Không quan trọng?” Phương Thanh Liên không thể tin được nhìn Lục Kiến Thành.
Sự quan trọng của một người phụ nữ sao lại không quan trọng với một người đàn ông chứ?
Người đàn ông nào không muốn một người phụ nữ trong sạch chứ?
Vậy mà anh lại nói là không quan trọng.
Cho nên anh thật sự không muốn cô ta sao?
“Kiến Thành, anh không cần
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-an-hon-cua-luc-thieu/443466/chuong-109.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.