“Tại sao cô lại nhận điện thoại? Kiến Thành đâu?” Phương Thanh Liêm lạnh lùng chất vấn.
“Anh ấy đang rửa bát.”
Vậy mà Kiến Thành lại đích thân rửa bát?
Vừa nghĩ đến những ngày mà cô ta không có ở đây, những va chạm giữa Nam Khuê và Kiến Thành, cô ta lại tức đến nghiến răng nghiến lợi.
“Nếu như cô Phương không có chuyện gì khác thì tôi cúp máy đây.”
“Sao cô biết tôi không có chuyện? Nếu như tôi có chuyện thì sao?”
“Thế à?” Nam Khuê cười lạnh: “Vậy rốt cuộc thì chuyện cô Phương muốn nói là chuyện gì? Tôi và Kiến Thành là vợ chồng, cô nói với tôi thì cũng như nhau thôi.”
“Đáng tiếc, tôi muốn tự mình nói với Kiến Thành.”
Phương Thanh Liên cố ý gằn hai chữ ‘tự mình’ xuống rõ ràng.
Nam Khuê không cáu giận, cô cười: “Vậy cô Phương phải có cơ hội thì mới được, theo như tôi biết thì Kiến Thành căn bản không muốn nhận điện thoại của cô, vừa hay, tôi cũng khuyên cô Phương một câu, con gái vẫn nên giữ lại chút lòng tự trọng, cái tội danh dụ dỗ đàn ông có vợ này, không cần biết vào thời nào thì cũng đều rất khó nghe.”
“Nếu như cô Phương tự biết giữ mình, tôi cũng không muốn làm cho khó coi như vậy, nhưng nếu cô vẫn không chịu thay đổi, ba lần bảy lượt phá hoại hôn nhân của tôi, tôi sẽ không hạ thủ lưu tình đâu.”
Dụ dỗ!
“Nam Khuê, cô nói rõ ràng ra một chút, cô nói ai dụ dỗ?”
Phương Thanh Liên bị hai chữ ‘dụ dỗ’ này làm cho tức suýt chết.
“Ai dụ dỗ ai thì trong
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-an-hon-cua-luc-thieu/443459/chuong-102.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.