Là cô?
Là cô tự xuống bếp?
Là vì muốn cảm ơn anh đã tha thứ cho Đỗ Quốc Khôn sao?
Nghĩ tới đây Lục Kiến Thành liền cảm thấy có chút mất mát không nói thành lời, nhưng mà anh vứt những suy nghĩ này ra sau gáy ngay lập tức rồi tự an ủi mình: ‘Lục Kiến Thành, mày phải học cách bằng lòng, không cần biết là vì gì, tóm lại, bây giờ mọi thứ mà mày muốn đều đủ rồi.’
Anh thả nhẹ bước chân tiến về phía Nam Khuê, đúng lúc cô vừa quay người lại đột nhiên nhìn thấy Lục Kiến Thành đang đứng ngay trước mặt mình, hơn nữa còn gần tới như vậy, cô giật bắn cả mình.
Vừa định gọi anh, Lục Kiến Thành đã đưa tay ra ôm lấy cô, bao chặt lấy cô vào lòng.
“Bị doạ rồi?” Lục Kiến Thành hỏi.
“Ừm!” Nam Khuê gật đầu, không thay đổi sắc mặt mà rời khỏi lòng anh.
“Sao anh đi đường lại không có chút tiếng động nào?”
Lục Kiến Thành vốn nói vì em quá chăm chú rồi, thế nên mới không biết anh đi vào. Nhưng vừa nhìn thấy ai đó phồng má lên, mở to mắt nhìn, hai con ngươi trong veo thì trong lòng lập tức mềm nhũn, cười nói: “Đúng, tại anh, tất cả đều tại anh.”
Anh vừa nói như vậy, Nam Khuê liền thấy ngại ngùng, vội vàng nói: “Mau rửa tay đi, tôi đã nấu cơm xong rồi.”
“Được.”
Rất nhanh sau đó, cả một bàn đồ ăn hấp dẫn đã được dọn lên.
Món chính là bít tết và mì ống, còn thêm cả vài món Tây?” ăn kèm nữa.
“Em làm món Tây?” Lục Kiến Thành có chút ngạc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-an-hon-cua-luc-thieu/443458/chuong-101.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.