Thợ săn
– Tại nhi! Uống thêm chút nữa!
– Ân!
Tại Trung hé mở miệng, chậm rãi ngậm lấy cổ tay của Duẫn Hạo, suốt từng ấy thời gian, ngày hôm nay cậu rút cục cũng đã có thể hồi phục lại sinh lực nguyên bản.
– Tốt hơn rồi! _ Duẫn Hạo mỉm cười, vươn bàn tay còn lại vuốt nhẹ gò má của Tại Trung, khí sắc của cậu đã khôi phục, tựa như một cái cây đã được tái sinh nhờ có nước sau hai năm cằn cỗi khô héo. Chỉ có điều đôi mắt của Tại Trung là chưa nhìn thấy, y vẫn ray rứt về chuyện này, phải làm như thế nào thì Tại Trung mới có thể nhìn lại đây?
– Hạo! Uống nhiều như vậy sẽ không sao chứ? _ Tại Trung nghiêng đầu nhìn Duẫn Hạo, bên khóe miệng còn vương chút máu, từ lúc được Duẫn Hạo mang về, thức ăn hàng ngày của Tại Trung chủ yếu chính là máu của y, như vậy có ổn không?
– Đừng lo! Ta không sao, Tại nhi không cần lo lắng! _ Y mỉm cười dịu dàng, nhẹ nhàng cúi xuống liếm nhẹ lên khóe miệng còn vương máu của người kia. Máu… cũng thật ngọt.
– Nhưng Hạo… ngươi, võ công của ngươi… _ Tại Trung lúc này mới mở miệng hỏi tới điểm quan trọng, cậu dĩ nhiên rất vui mừng khi y trở lại nhưng ngày đó chính mắt cậu đã nhìn thấy Duẫn Hạo rơi xuống vực, người bình thường làm sao có thể sống sót, nhưng y hiện tại không chỉ sống mà còn mang khí chất của thợ săn, chuyện này thực không bình thường. Tại Trung lo
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-trang-ma-ca-rong/2107186/chuong-20.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.