Tái Ngộ
– Khụ! _ Thẩm Xương Mẫn gục ngã trên nền đất ẩm ướt, mưa tuôn xối xả quất vào mặt hắn. Từng trận đau đớn nhức nhối lan khắp thân thể, dưới màn mưa dữ dội, hắn chật vật ngước nhìn kẻ trước mặt, khóe miệng nhịn không nổi khẽ nhếch lên. Quả nhiên câu nói “gieo nhân nào gặt quả nấy” thực không sai, tội nghiệt hắn gây ra đã đến lúc hắn chân chính tự mình gánh chịu rồi.
– Ngươi không chết, chẳng những thế lại còn trở thành thợ săn. Ha ha ha!! Đúng là ông trời trừng phạt ta rồi! _ Cố gắng gượng đứng dậy, Thẩm Xương Mẫn phá lên cười một cách trào phúng, Tại Trung nói đúng, càng cố gắng chống lại số phận thì kết quả sẽ càng thê thảm hơn thôi. Hắn hiện tại đã hiểu được cảm giác đơn độc chỉ còn lại một mình, nhớ lại năm xưa dù cho có bị tra tấn dằn vặt như thế nào thì hắn cũng luôn có Tại Trung ở bên, thay hắn chữa trị thương tổn, chăm sóc cũng như ôm lấy hắn. Nhưng hiện tại… hắn đã mất hết rồi!
– Kết quả ngày hôm nay là do ngươi tự mình chuốc lấy. Ta vốn dĩ không muốn cùng ngươi đối nghịch nhưng sự nhẫn nhịn của ta đã bị ngươi toàn bộ phá hỏng. Ngươi giết Tại Trung cũng chính là hủy đi sự chống đỡ cuối cùng của ta, ta đã nói sẽ cho ngươi nếm trải cảm giác sống không bằng chết nó thống khổ như thế nào. _ Nam nhân một thân hắc y lạnh lùng cúi nhìn Thẩm Xương Mẫn, ánh mắt dị sắc tựa như vực thẳm địa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-trang-ma-ca-rong/2107185/chuong-19.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.