Tuy đây chỉ là nhiệm vụ nhỏ, thù lao cũng không nhiều, nhưng từ khi gia nhập tạp chí Z đến nay, nhiệm vụ nào Hứa Tịnh Nhi cũng hoàn thành xuất sắc. Cô cực kỳ nghiêm túc và có trách nhiệm với công việc, bất kể là nhiệm vụ lớn hay nhỏ, cô đều muốn làm tốt nhất!
Cô hy vọng không để lại bất cứ nuối tiếc gì trong cuộc đời làm báo.
Hơn nữa, cấp trên đại nhân mới thưởng cho cô một triệu tệ tiền thưởng cuối năm, vậy mà cô lại làm hỏng nhiệm vụ nhỏ này. Tuy có lý do, nhưng cô vẫn thấy bất an áy náy, cảm thấy có lỗi với tiền thưởng và sự tin tưởng của cấp trên đại nhân.
Tóm lại, tin trước đã không thể làm được, thì cô muốn bù đắp bằng một tin mới có giá trị.
Qua một tuần, cuối cùng vết thương của Hứa Tịnh Nhi cũng ổn định, đang dần lành lại, cũng không còn khó chịu nữa, thế là cô xin Cố Khiết Thần đưa cho cô máy tính xách tay.
Mấy ngày nay, cô xin gì Cố Khiết Thần cũng đồng ý, nhưng lần này anh từ chối không chút suy nghĩ: “Em cần tĩnh dưỡng, không nên nhìn máy tính”.
“Em đã khỏe hơn nhiều lắm rồi, anh chăm sóc chu đáo như vậy cơ mà”.
Hai tay Hứa Tịnh Nhi chắp trước ngực tỏ vẻ cầu xin, giọng nói cũng hòa hoãn hơn: “Em nằm mãi trên giường xương cốt cũng cứng ngắc cả rồi, nếu còn không động não thì sẽ thành kẻ vô dụng mất”.
Cố Khiết Thần không thèm ngước mắt lên, tiếp tục từ chối: “Không được”.
“Cố Khiết Thần, chỉ một lúc thôi, em
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-tong-lai-phat-dien-roi/337954/chuong-306.html