Những cuộc trò chuyện nghiêm túc luôn diễn ra thất bại, mỗi lần Hứa Hân muốn đề cập đến chuyện này, Sầm Bắc Đình luôn có biện pháp kéo cô sang một câu chuyện khác.
Anh dùng một cánh tay ôm cô, như có như không nhéo da thịt trên eo cô, dưới ánh nắng chiều tà lười biếng nói: "Sinh nhật lần sau của em trai em anh nhất định phải đi cùng, không cần nói đến lí do khác, ít nhiều so với Hoàng Kỳ Phong anh vẫn đẹp trai hơn, sẽ không làm em mất mặt".
Hứa Hân cười nhạo, tay véo nhẹ tai anh: "Anh có thể đừng tự luyến như vậy không?"
"Không tự luyến", Sầm Bắc Đình bắt lấy tay cô, hôn nhẹ lên mu bàn tay: "Anh rất hiểu bản thân mình".
Trong khoảng vài ngày, không cần chính thức xác nhận, Sẫm Bắc Đình nghiễm nhiên coi mình thành bạn trai cô.
Là một người bạn trai, Sầm Bắc Đình không chê vào đâu được, thậm chí có thể nói là hoàn mỹ không có khuyết điểm. Anh sẽ dậy sớm làm bữa sáng cho cô, phụ cô rửa bát, tan làm còn đến công ty đón cô về nhà. Đưa đón đi làm là một công việc phiền toái, rất nhiều lần Hứa Hân nói không cần, một phần là do hai người làm việc ở hai khu khác nhau, sau khi Sầm Bắc Đình đưa cô đến công ty lại phải quay lại đường cũ đến nơi làm việc; thứ hai là chiếc xe kia của anh thật sự quá phong cách, mỗi lần chạy đến dưới cửa công ty, vô số ánh mắt đều nhìn lại, da mặt Hứa Hân mỏng, thật sự không chịu nổi việc làm giống
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-thoi-han/1026800/chuong-37.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.