Sau khi trở về khách sạn, Hứa Hân thấy trên giường đặt một túi quà lớn do phục vụ đưa đến, bên trong túi quà là một bộ lễ phục màu đỏ trễ vai dài ngang hông cùng một đôi giày cao gót màu đen. Trên bộ lễ phục còn có một tấm vé mời tham gia tiệc rượu được đặt ngay ngắn, tiệc tối ngày hôm nay cô cũng được mời đến.
Theo lý thuyết, những buổi tiệc kín như thế này bọn họ không cần phải tham gia. Một mặt là do những bữa tiệc tư nhân tương đối tuỳ ý, nếu ở hội trường Sầm Bắc Đình gặp được bạn bè ở Canada muốn trò chuyện cùng anh, Sầm Bắc Đình vẫn có thể dùng cách anh đã giao tiếp nhiều năm ở Canada biểu đạt ý tứ của mình với bọn họ, còn nếu không được, vẫn còn Ellen thông thạo cả tiếng Trung và tiếng Anh bên cạnh; mặt khác, không khí trong các bữa tiệc tư nhân đều rất thoải mái, những chuyện mọi người bàn luận cũng càng bí mật, có một số chuyện khó có thể nói với người ngoài.
Sau khi tranh cãi với Lý Hiểu Linh, Hứa Hân có chút mệt mỏi. Cô gửi tin nhắn cho Sầm Bắc Đình: "Quần áo là cậu đưa tới sao?"
"Đúng vậy." Sầm Bắc Đình nhanh chóng trả lời lại: "Thế nào? Có hợp không"
Hứa Hân lật mặt sau của nhãn hiệu, cô bị con số treo trên nhãn doạ sợ hết hồn, thầm mắng Sầm Bắc Đình đúng là một đại thiếu gia không biết khó khăn của nông dân.
Cô nhìn số đo, là kích cỡ của mình, chỉ là khi mặc lên người đuôi váy có chút ngắn, phù
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-thoi-han/1026797/chuong-34.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.