Ngày hôm sau, Sầm Bắc Đình lái xe đến đón Hứa Hân. Có thể là vì muốn giảm bớt sự chú ý, lần này anh không lái chiếc Ferrari đỏ kia nữa mà đổi sang một chiếc Cayenne màu đen. Cửa kính xe vừa được kéo xuống đã lộ ra một gương mặt cười còn sáng hơn cả ánh mặt trời trên đầu.
Ellen hạ chiếc kính phi công màu đen trên mũi, đôi mắt xanh lam đầy ý cười nhìn cô: "Hứa tiểu thư, chúng ta lại gặp lại rồi". Lời còn chưa nói hết, cậu đã bị một bàn tay to đẩy ra, Sầm Bắc Đình ngồi ở ghế sau khép lại tập tài liệu trong tay, nói với cô: "Hứa Hân, vào đi".
Hứa Hân gật đầu, ngồi lên xe cài chắc dây an toàn.
Máy sưởi trên xe bật ở nhiệt độ vừa đủ, radio đang phát tin tức trên đường quốc lộ.
Hứa Hân nhìn qua kính chiếu hậu, bởi vì hôm nay sau khi xuống máy bay bọn họ sẽ đến thẳng hội trường, cho nên Sầm Bắc Đình đã chuẩn bị xong hình tượng cho buổi giao lưu với 4N.
Anh ăn mặc trang trọng, trên người mặc bộ vest được cắt may vừa khít, trước ngực là áo gile màu xanh đậm, túi áo trước ngực cũng được cài một cái ghim hình thiên nga màu vàng. Anh đặt hai tay trên đầu gối, một cái bút được xoay đi xoay lại trong tay, ngón tay anh vẫn thon dài giống như trước thuần thục đùa nghịch cây bút trong tay, chỉ là giờ đây không còn là cậy bút năm đồng bán ở quán ăn vặt trước cổng trường tuỳ tiện mua, mà là cây bút mạ vàng có khắc tên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-thoi-han/1026796/chuong-33.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.