Hứa Hân vừa ra khỏi tiểu khu thì trời lại bắt đầu mưa. Nhưng may mắn lần này mưa không lớn, chỉ lác đác vài hạt mưa nhỏ.
Hứa Hân không mang theo dù khiến trên mặt bị thổi vào một cơn gió lạnh, nhưng vừa rồi đã ngủ một giấc say như vậy, lại ăn một bát mì nóng hôi hổi nên cô không cảm thấy quá lạnh.
Cô đứng chờ ở trạm xe buýt. Tại tiểu khu xa hoa này ai cũng có phương tiện di chuyển riêng, cả trạm xe chỉ có duy nhất Hứa Hân đứng chờ. Đứng ở trạm một hồi lâu vẫn thấy xe đến, ngược lại cô lại thấy một bóng người chạy nhanh từ bên kia đường tới.
Trong làn mưa bụi lất phất, người kia chạy càng ngày càng nhanh, dáng người cao lớn dần hiện ra sau màn mưa, người kia đội mũ, vóc dáng rất cao, bả vai vừa dài vừa rộng, cậu vẫn chạy không ngừng đến trước mặt Hứa Hân.
Vành nón chắn đi những hạt mưa xối trên đỉnh đầu, đọng lại thành một tầng bọt nước, áo ngoài màu xám cũng ướt hết, trên vai có hai mảng nước lớn, cậu lấy cây dù từ trong ngực ra nhét vào tay Hứa Hân.
"Cậu không mang theo dù." Sầm Bắc Đình nói.
Trên tay bị nhét đồ vật, Hứa Hân vẫn thất thần, cô không biết Sầm Bắc Đình từ đâu xông ra. Cô đã nói cậu không cần tiễn mình, hơn nữa khoảng cách từ tiểu khu đến trạm xe rất gần. Hứa Hân không quen phản ứng trước ý tốt của người khác, chỉ có thể bực bội ngoài mặt: "Cậu làm gì vậy? Cậu đang bị bệnh, cậu đem dù cho tôi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-thoi-han/1026777/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.