Đến khi Hứa Hân mở mắt lần nữa, trong phòng ngủ đã tràn ngập ánh trăng, mà chỗ cô đang nằm lại là chỗ Sầm Bắc Đình ngủ ban nãy.
Đại não Hứa Hân ngừng vài giây, quanh quẩn trước mũi cô lúc này là mùi bột giặt hương chanh thơm mát. Hứa Hân cử động thân thể, ánh mắt dừng lại ở món đồ chơi đầy linh kiện đặt trên bàn sách của Sầm Bắc Đình, đó là một bộ mô hình lắp ráp ước chừng cao bằng thân người, dưới ánh trăng đầy vẻ uy phong lẫm liệt. Hứa Hân giật mình hoàn toàn tỉnh táo, cô bò ra khỏi giường tìm giày của mình.
Trong phòng khách, Sầm Bắc Đình đang đeo tai nghe bừng bừng khí thể chơi game trên TV được treo trên tường.
"Chết tiệt!" Lý Hiểu Hầu kêu to: "Sầm Bắc Đình, cậu đánh chết tôi rồi!"
"Tiễn đồng đội về trời là một truyền thống tốt đẹp". Sầm Bắc Đình khí phách nói: "Đầu của cậu, chỉ có tôi được lấy"
Lý Hiểu Hầu: "......"
Sầm Bắc Đình nghe thấy động tĩnh ở phía sau, một tay cậu tháo tai nghe quanh cổ, một tay ném di động lên mặt đất, trên màn hình TV vẫn đang hiện hai chữ "Thắng lợi".
"Cậu ngủ có ngon không?" Sầm Bắc Đình cười vui vẻ hỏi cô.
Hứa Hân bĩu môi, lại gãi đầu xấu hổ hỏi Sầm Bắc Đình: "Tôi ngủ quên, vì sao cậu không gọi tôi dậy?".
Sau khi uống thuốc, tinh thần Sầm Bắc Đình tốt hơn rất nhiều, sắc mặt cũng tươi tỉnh hơn. Bên trong cậu vẫn mặc áo ba lỗ màu trắng, khoác ngoài thêm một cái áo màu xám, dưới chân mặc một chiếc quần vận
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-thoi-han/1026776/chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.