Sáng mồng một đầu năm, Kiều Ngữ Tịch ngủ thẳng đến gần trưa mới dậy, dù sao cũng không có nhà họ hàng cần đi chúc tết, còn lại chỉ là hàng xóm thay phiên nhau sang chúc mừng, ba cô cũng đã đi một lượt trong buổi sáng.
Kiều Ngữ Tịch thức dậy rồi cùng ba Kiều chuẩn bị cơm nước, lúc ăn cơm, thấy ba cứ ngập ngừng, cô phun ra miếng xương vẫn đang ngậm, hỏi:
"Ba có gì muốn nói sao?"
Ba Kiều tằng hắng, lựa lời nói với cô: "Buổi tối nhà chúng ta có khách ghé qua chúc tết."
"Ngày tết coa ngừoi đến chúc tết là chuyện hiển nhiên mà."
Ba Kiều muốn nói gì đó nhưng rồi lại thôi, yên lặng ăn hết bữa cơm.
Buổi chiều Mạc Hàn có rẽ qua một lúc, ngồi đùa nghịch với Kiều Ngữ Tịch một lúc rồi lại phải ra về, tết đến cũng không thấy rảnh rang hơn ngày thường.
Đến cuối buổi chiều, lại có ngừoi đến, Kiểu Ngữ Tịch nghe tiếng chuông cửa liền lon ton chạy ra mở cửa. Ngoài cửa là một người phụ nữ, tuổi cũng đã trung niên, khuôn mặt đã lấm tấm có dấu vết của năm tháng, ánh mắt nhu thuận, khoé miệng cong cong, cả gương mặt đều là nét dịu dàng khiến người đối diện rất dễ chịu.
Người phụ nữ nhìn thấy Kiều Ngữ Tịch, gương mặt có chút đỏ, hơi bối rối cụp mắt.
Kiều Ngữ Tịch lễ phép chào hỏi, mời người kia vào trong nhà, lúc này, ba Kiều cũng đi ra ngoài.
Lúc ngồi xuống bàn uống nước, người kia còn lôi từ trong túi ra một bao lì
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-sinh-vien-nho-cua-mac-tong/3608966/chuong-75.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.