Cùng lúc này, ở trong căn phòng cấp cứu ngay tại bệnh viện đó, cánh cửa bật mở, nữ y tá vội vàng bước ra ngoài, tháo chiếc khẩu trang xuống mà hướng đến Ngạo Thiên gấp gáp nói:
- Bệnh nhân đã hít khói quá lâu dẫn đến tình trạng hôn mê, một phần gương mặt bị bỏng nặng. Đặc biệt, do hít phải khí nitric oxides quá nhiều làm ảnh hưởng đến thai nhi, bệnh nhân cần phẫu thuật để lấy thai nhi nếu không sẽ ảnh hưởng đến tính mạng.
Ngạo Thiên nghe vậy chợt lặng người, giá mà anh có thể đến sớm hơn thì có lẽ cô không phải chịu những thương tổn như vậy. Giá mà anh đến sớm hơn thì bằng mọi giá dù phải nhảy vào lửa để cứu hắn anh cũng làm, chỉ cần cô được bình yên.
Khi anh nhận được điện thoại của Trí Hào, ở ngoài thành phố anh liền tức tốc quay trở về biệt thự đi đến phòng hệ thống máy, bật tất cả các định vị lên mới có thể dò được vị trí của cô. Thời gian dù đã rút ngắn nhưng vẫn không thể đến kịp lúc.
Khi vừa tới địa điểm, chỉ thấy một cô gái đang vất vả dìu hắn ra, anh cũng chẳng có thời gian để ý liền chạy lại phía một máy nước gần đó dội cho ướt người rồi đi thẳng vào biển lửa. Cảnh tượng khi ấy thật kinh hoàng, thân ảnh nhỏ bé của cô nằm gọn trong vòng vây của ngọn lửa cùng khói đen nghịt, trong lòng anh khi ấy lại rấy lên sự lo lắng đến đáng sợ. Không quan tâm tất cả, chỉ biết bất chấp mà
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-phai-tinh-la-bien-lua/2939959/chuong-47.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.