Ngày hôm sau, trên tầng cao nhất của toà nhà chọc trời mang tên Vũ Thị, nam nhân ngồi trên ghế dáng vẻ lạnh lùng hướng đôi mắt về phía lớp cửa kính sát đất mà nhìn về nơi bầu trời xanh thẳm.
Hắn nhớ lại khoảnh khắc khi ấy, rõ ràng hắn cảm nhận được trong đám lửa nóng rực ấy là cô đã đến cứu hắn nhưng tại sao Vĩnh Kiệt lại không tìm thấy cô, mà cô thời gian qua cũng không đến tìm gặp hắn, chẳng nhẽ tất cả chỉ đều do hắn ảo tưởng, cô thật sự không hề đến?
Bỗng từ phía ngoài vang lên tiếng gõ cửa cắt ngang dòng suy nghĩ của hắn:
- Vũ tổng, Trương thiếu gia muốn gặp ngài.
Hắn ở bên trong nghe vậy chỉ lãnh đạm nói:
- Để cậu ấy vào.
Lời vừa dứt, cánh cửa cũng bật ra, Vĩnh Kiệt từ phía ngoài đi vào tiến lại phía ghế đối diện hắn mà ngồi xuống:
- Thiên Uy, Băng Nhi - cô ấy đang ở bệnh viện.
Hắn nghe vậy gương mặt liền hoảng hốt nhìn sang anh:
- Bệnh viện? Cô ấy bị làm sao?
- Mình đã tốn rất nhiều thời gian mới có thể điều tra được từ người của Ngạo Thiên. Chỉ biết cô ta ở bệnh viện, mọi thông tin hồ sơ bệnh án đều bị Ngạo Thiên che dấu, không điều tra ra được gì.
- Vĩnh Kiệt, mình có cảm giác Băng Nhi đã đến cứu mình, chỉ là không hiểu tại sao không tìm thấy cô ấy. Nếu cô ấy ở bệnh viện, chẳng phải là bị thương từ hôm đấy sao? Mình muốn đến gặp
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-phai-tinh-la-bien-lua/2939957/chuong-48.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.