Sáng hôm sau, hắn ra sân bay theo số vé đã được Kiều Tuệ Linh chuẩn bị mà lên máy bay đến vị trí của mình tại khoang VIP mà ngồi xuống. Cạnh bên ô cửa kính, hắn hướng đôi mắt ưu tư ra phía khoảng đất trống, trong lòng không hiểu sao lại cảm thấy như sắp bỏ lỡ điều gì.
Cũng ngay lúc ấy, tại sân bay này, nữ nhân đứng ở giữa đường bay dáng người nhỏ nhắn, mái tóc dài buông xoã xuống ôm lấy bờ vai mảnh mai, gương mặt bị che đi bởi một lớp khăn voan màu tối, chỉ thấy rõ được đôi mắt long lanh như tảng băng trong suốt.
Ngạo Thiên lúc này đi đến chỗ cô, phía sau là Trí Hào cùng một số người áo đen khác.
- Đợi một lát.
Băng Nhi nghe vậy có phần khó hiểu nhìn lên anh:
- Chưa lên máy bay sao?
Anh nghe vậy chỉ gật đầu một cái, đôi mắt bắt đầu rời đi về những hướng khác như đang tìm kiếm bóng dáng của ai đấy: "Thiên Uy, còn không mau đến nhanh đi".
Thời gian từng phút tĩnh lặng cứ trôi đi, đường bay cũng đã trở nên thưa thớt người bởi họ đã ngồi vào vị trí của mình.
Băng Nhi lúc này lại nhìn đến anh hỏi một lần nữa:
- Ngạo Thiên, chúng ta vẫn chưa đi sao?
Anh nghe vậy lại nhìn cô một hồi rồi lùi về phía của Trí Hào hỏi nhỏ:
- Ngươi đã đưa cho hắn?
Trí Hào không trả lời chỉ gật đầu một cái, anh thấy vậy lại khẽ nhíu mày hỏi tiếp:
- Trực tiếp
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-phai-tinh-la-bien-lua/2939951/chuong-51.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.