Trung Quốc.
Tại biệt thự của Vĩnh Kiệt, tiếng chuông cửa vang lên, người giúp việc từ bên trong chạy ra mở cửa:
- Tiểu thư, cô tìm ai?
- Tôi muốn gặp Vĩnh Kiệt, anh ấy có nhà không?
- Thiếu gia đang ở trong nhà, mời tiểu thư.
Nói rồi người giúp việc nhường đường cho cô gái đi vào.
Đi hết một khoảng sân rộng, đến thẳng nhà chính mà bước vào.
Vừa đi qua cánh cửa, đã thấy Vĩnh Kiệt ngồi ở trên ghế đang tự băng bó vết thương ở bụng mình.
- Vĩnh Kiệt, anh làm sao vậy?
Anh nghe vậy mới ngẩng mặt lên nhìn người đang đi đến khẽ nhíu mày:
- Từ Phương Đan, cô đến đây làm gì?
Phương Đan không trả lời ai, vội đi đến ngồi xuống bên cạnh giật miếng băng trên tay anh rồi kiểm tra vết thương:
- Vết thương sâu như vậy mà anh chỉ băng qua loa thế này thôi sao?
Nói rồi Phương Đan lấy cồn rửa vết thương cho anh, cảm giác nó thấm đến đâu thì vết thương xót đến đấy khiến Vĩnh Kiệt đau đớn khẽ nhíu mày mà chửi thầm "Mẹ kiếp, tên Tôn Gia Viễn".
Đêm qua, anh suýt chút nữa bị ám sát ngay trên giường, không nghĩ lão già đó lại cho người trà trộn vào làm người giúp việc trong nhà. Thật may anh cũng có cảnh giác trước nếu không vết dao này sẽ không may mắn nằm ở đây đâu.
Đang trong dòng suy nghĩ chợt nghe được tiếng sụt sùi từ ai đó phát ra khiến anh nhìn xuống gương mặt kia, buột miệng hỏi:
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-phai-tinh-la-bien-lua/2939940/chuong-55.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.