Lửa mỗi lúc một lớn làm cháy rụi hết tất cả đồ đạc, khói đen bốc ra cả một trời nghi ngút.
Hắn lúc này tay còn xách hộp cơm trở về ngước lên thấy cảnh tượng ấy liền buông cả hộp cơm rơi vương vãi trên đất rồi vội vàng chạy lên.
Nhân viên và bảo vệ đang sơ tán mọi người, cũng ngăn cản không cho hắn vào mà hắn lại điên cuồng đánh cả bọn họ bất chấp lao vào.
Khói bây giờ đã phủ kín cả một dãy hành lang, hắn chạy đến căn phòng cô chạm vào núm cửa liền giật mình buông tay ra.
Sức nóng của lửa mạnh đến nỗi biến cánh cửa như một thanh sắt nung, chỉ đụng nhẹ cũng bị bỏng.
Lúc này, một nhân viên cầm bình cứu hoả đi tới chỗ hắn:
- Lửa sắp lan to ra rồi, anh hãy đi ra ngoài đi.
Hắn giật mạnh chiếc bình trên tay người đấy rồi đập vào cánh cửa mà gọi lớn:
- Băng Nhi, em còn ở trong đó không?
Cô ở phía bên trong chùm tấm chăn ướt quanh người mà ho khụ khụ vì khói mà nói vọng ra:
- Thiên Uy, em đang ở trong này. Nhưng cửa không mở được.
- Băng Nhi, đợi tôi. Em nhất định phải đợi tôi.
Nói rồi hắn liên tục dùng chiếc bình đập vào cánh cửa nhưng cũng chỉ khiến nó trở nên méo mó hơn thôi.
Lửa mỗi lúc một lớn, mà hắn ở phía ngoài hô hấp đã trở nên khó khăn, người nhân viên khi nãy thấy hắn cố chấp như vậy lại lên tiếng:
- Nếu anh không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-phai-tinh-la-bien-lua/2939937/chuong-56.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.